Ngay lúc này đây, khi nằm cạnh hai đứa con bé bỏng, tim tôi đau thắt. Nếu hiện nay tôi ly hôn, chắc chắn các con sẽ là những người tổn thương nhất.
Vợ chồng tôi đã sống bên nhau suốt 6 năm qua. Chồng tôi là người có nghĩa vụ, lại được lòng mọi người. Chính thành thử, tôi luôn cảm thấy tự hào mỗi khi nhắc đến chồng. Trong khi bạn bè tôi suốt ngày lo âu chồng bắt nhân tình thì tôi chẳng bao giờ phải quan hoài đến điều đó. Bởi sau khi làm xong việc, chồng tôi sẽ về nhà thật sớm để đi chơi thể thao.
Cuộc sống tình cảm thì viên mãn, nhưng về kinh tế, gia đình tôi chẳng khá giả là bao. Khi mẹ chồng tôi đổ bệnh nặng, chúng tôi đã bán nhà và lấy tất thảy tiền tùng tiệm để chữa bệnh cho mẹ. thế mà chung cục, mẹ vẫn không qua khỏi, còn để lại cho gia đình tôi một món nợ lớn.
lâu nay nay vì nhà còn nợ nên tôi không dám tiêu xài hoang. Thậm chí mỗi lần muốn mua sắm thứ gì cho mình là lại nâng lên đặt xuống, rút cục vẫn không dám mua. Chồng r tôi hiểu điều đó hơn ai hết, anh còn bảo sẽ cố làm để kiếm thật nhiều tiền cho vợ con đỡ khổ. Có điều anh nói một đằng, làm lại một l nẻo.
Càng nghe, tôi càng cảm thấy sợ chồng mình. (Ảnh minh họa)
Hôm ấy khi tôi vừa về đến nhà thì m cô láng giềng tíu tít f chạy sang (cô ấy đã góa chồng, sống gần nhà tôi hơn một năm nay). Cô ấy bỏ vào túi xách của tôi một cọc tiền rồi trừng mắt nói: "Chị đi mà nói với chồng chị, tưởng 100 triệu là tôi sẽ giải quyết đứa bé à? Không bao giờ, tôi sẽ sinh nó ra và nói cho nó biết s bố nó sống ở ngay nhà bên cạnh".
Tôi sững sờ gọi chồng về nhà gấp. Nhìn cọc tiền còn nguyên trong bọc, chồng tôi gãi tai nói anh chỉ lỡ dại một lần, không ngờ để lại hậu quả. Số tiền ấy là anh đưa cho cô láng giềng để cô ta giải quyết đứa bé song song bồi thường để cô ta bỏ qua chuyện này, không nói với ai.
Càng nghe, tôi càng cảm thấy sợ chồng mình. bấy lâu anh vẫn luôn là người tình nghĩa, sống cho mọi người. Còn hiện, anh chỉ sống cho bản thân mà thôi. Tôi không rõ chồng đã tương hỗ với cô hàng xóm lâu chưa, đến nước này, chuyện đó cũng chẳng còn quan yếu. Có điều nếu cô ấy giữ đứa bé, chúng tôi sẽ không thể sống ở đây, càng chẳng thể phớt lờ.
Là một người nữ giới, tôi cũng có lòng tự trọng và không muốn chứng kiến chồng tương hỗ với người khác ngay trước mặt mình. Ly hôn thì quá tội nghiệp cho hai đứa con của tôi. Mọi người ơi, tôi rối trí quá, mọi người cho tôi lời khuyên được không ạ?
(thanhhuyen...@outlook.com)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét