Khi một người bạn bảo tôi gia nhập vào nhóm "tằn tiện tiền mua nhà", tôi đã nghĩ "Gì vậy???"
"tằn tiện cái nỗi gì, sống là phải hưởng thụ. Hơn nữa, chút lương bèo bọt của tôi, tần tiện đến chẳng lẽ mới mua được nhà? Có khác nào hạt muối bỏ biển, sao phải khổ thế!"
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy chứ bản thân tôi cũng có chút tò mò về nhóm này nên đã chấp nhận lời mời của cô bạn tôi.
Cái mũ "tiêu hoang" đội lâu quá rồi, tốt nghiệp vài năm rồi mà số tiền tần tiện của tôi vẫn ít đến đáng thương.
Vào nhóm được vài ngày, những trải nghiệm và san sẻ của Amy đã đánh động tới tôi.
Lương tháng đầu 2, phí sinh hoạt hàng tháng lại chỉ quẩn trong khoảng 1,9 triệu
Amy, là admin của nhóm "tần tiện tiền mua nhà".
Cô làm việc cho một công ty Internet khá nức tiếng, lương mỗi tháng luôn ở mức đầu 2, nhưng sinh hoạt phí của cô luôn chỉ vòng quanh ở mức 1,9 triệu.
Lúc nghe cô ấy san sẻ, tôi đã rất bất thần, vội vã hỏi làm sao mà cô ấy làm được hay vậy.
"có nhẽ z là do tôi may mắn hơn nhiều người. Tôi là người bản địa, đơn thân, giờ vẫn đang ở cùng ba mẹ, vậy là tôi đã tiết kiệm được khoản thuê nhà hay điện nước. Nói về vấn đề ăn uống thì công ty chi trả cho cả bữa trưa và bữa tối nếu có tăng ca, ăn sáng thì thường tôi ăn cơm kiểu như cơm ở nhà, còn không thì đôi khi sẽ ăn cháo hay bánh mì, một tháng tiền ăn chỉ khoảng 300 - 500 ngàn.
Còn lại là những ăn tiêu lặt vặt khác. Cá nhân tôi không thích mua áo xống váy vóc, đồ coi ngó da thì mua theo mùa, mỗi lần mua tầm khoảng 1 triệu, trung bình mỗi tháng khoảng 300 ngàn. Cuối tuần thì đôi khi đi ăn với đồng nghiệp, còn phần đông thời gian đều ở nhà ăn."
Cuối năm ngoái tôi có xem qua 3 ghi chép tiêu của mình, tiền chi cho ăn mặc còn chẳng bằng 1 tháng lương của mình!"
hẳn nhiên, Amy cũng không phải là kiểu kibo chỉ bo bo giữ tiền.
Bạn bè cưới, cô mừng không ít.
Mỗi dịp năm mới, cô cũng mừng tuổi ba mẹ hết sức "dày".
Có kì nghỉ thì cũng đi du lịch.
Nhưng ngoài những ăn tiêu này ra, mới đi làm được 2 năm như Amy đã tiết kiệm được cho mình hơn 400 triệu.
Kiếm tiền là để giữ sự tự tín, lòng tự tôn cho mình
Không giống như những cô gái đơn thân khác, luôn muốn "đối xử với mình tốt một tí", luôn mua mua mua để làm mình vui vẻ.
Niềm vui của Amy tới từ việc trông thấy số tiền trong ngân hàng ngày càng tăng lên.
"Tôi từ đại học đã như vậy rồi. Khi mà tự kiếm được tiền rồi, trong khi các bạn học khác mua thứ này thứ kia thì tôi lại không có chút chạnh lòng gì với quần áo.
do vừa nhìn giá là f tôi sẽ tức thời quy đổi nó ra sinh hoạt phí, và thế là ngay tức khắc tháo lui."
Người có tính cách như Amy tự nhiên sẽ không hợp với nhiều người, nhưng cô cũng chẳng bận tâm.
Cô nói cô không thích những cô gái không muốn nắm kiếm tiền, gửi gắm tất cuộc sống của mình cho người bạn trai. "Tiền của người ta dễ thường là từ trên trời rơi xuống? Tự mình kiếm tiền, thích gì thì mua, vậy không phải tốt hơn rất nhiều ư?"
Amy trải đời qua 2 mối tình. Mối ngành ngọn tiên là khi học cấp 3, sau này hai người vì học ở hai trường đại học khác nhau mà chia tay.
"Chia tay là anh ấy đề nghị, lúc đầu tôi cũng rất buồn, sau này phát hiện ra, mỗi tháng tùng tiệm được tiền xe đi gặp nhau, tôi cũng tằn tiện được nhiều hơn mà! bỗng không còn đắm chìm trong nỗi buồn nữa, có phải mọi người thấy tôi là một cái máy kiếm tiền vô tình?", Amy cười nói.
Mối tình thứ 2 là bởi bạn trai không có cùng quan điểm hà tiện với cô.
"Không hợp nhau, chia tay cũng tốt", Amy hồi tưởng lại.
Năm nay mới chi 24 tuổi, Amy nói mình không vội: "Tôi vẫn muốn tiện tặn thêm 2 năm nữa, tậu một căn hộ thì sao nhỉ? Như vậy thì dù có yêu đương với ai, mình cũng sẽ có quyền nói!"
Người thích tiết x kiệm tiền, chẳng có gì đáng bị "kì thị"
từng lớp này có khuynh hướng: động viên nữ giới đối xử tốt với mình một chút, phải hưởng thụ tuổi 4 trẻ, thỏa mãn mong muốn và nhu cầu của mình. Còn đàn ông buộc phải lăn lội, kiếm tiền mua nhà để lấy vợ.
Cá nhân tôi chưa bao giờ cho rằng kiếm tiền mua nhà là nghĩa vụ của riêng người đàn ông.
Là người phụ nữ, chúng ta cũng phải có năng lực kiếm tiền, có tư duy lý trí, vì sao không trân trọng tháng ngày còn độc thân, hà tằn hà tiện chút tiền cho cuộc sống đầy thử thách và bổn phận sau này?
bởi thế, tôi rất cảm ơn người bạn đã đưa tôi vào nhóm "tằn tiện tiền mua nhà" này, quen biết một cao thủ tiện tặn như Amy, song song suy xét lại chủ nghĩa tiêu dùng phao phí của mình từ trước tới giờ.
Làm một người sắp bước sang tuổi 30, tôi thật lòng muốn khuyên những ai đã có khả năng độc lập về kinh tế rằng:
Đừng bao giờ chăm chắm cái suy nghĩ "tiền kiếm ra là để tiêu, và tiêu cho sạch sành sanh" mà tiêu dùng không hiệp với khả năng kinh tế của bản thân, thậm chí còn có ý định dùng thẻ tín dụng, để dành phiền não kiếm tiền cho ngày mai.
Đời người thiên biến vạn hóa, những con số nằm yên trong thẻ ngân hàng của bạn, rất có khả năng sẽ trở nên lòng tự tôn hay chiếc phao cứu sinh của bạn một ngày nào đó trong ngày mai.
Ngừng "kì thị" những người "quá tiện tặn" xung quanh lại.
Là một người thông thường, nghiêm chỉnh kiếm tiền, nghiêm chỉnh tùng tiệm, bước từng bước một, tích lũy những "con chip" hạnh phúc cho mai sau, đó mới là "chủ nghĩa anh hùng" thực sự.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét